Hiển thị các bài đăng có nhãn Bấn loạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bấn loạn. Hiển thị tất cả bài đăng

18 tháng 12, 2009

Hờ hờ

Well, things related to you always turn out in unexpected ways.

Firstly, You should know that I do regret posting that entry. I want other people but you know that I am in love and stop bothering me. I never think that you have enough time and attention to read it. I were wrong and things went wrong. You have known all and messed up everything.

You once said: I like you being around. You are so stupid to think that I would ask much. Don't you know that I can handle my feeling and be around as a friend or a mentee? That was the sentence of a person who has free time. I know the situation would certainly change as long as that one becomes more busy, but you were busy than I thought. You don't know how to manage your time or you don't want to save time for a mentee. Whatever it is, I can do nothing with that, right?

So, I think I have to let things go.

When you sent mess to me with that tone yesterday...
When the time reached to 9pm, I walked away and then returned with ur late mess. It has been around 100ms away from the gate...
You told me that I should show my affection to the one I love when you know there are no responses for that...
I decided to let things go.

Although my affection is so real and wild, to me, letting things go means letting every single things go...

How can you call me afterward and told me that I could stop contacting with you yet didn't eliminate you from my friends list. I was pretty surprised. These are exactly two things I supposed to do, honestly. Stop contact and eliminate.

Once again, you messed up everything. I started feeling boring, but now comes a storm which sounds interesting. Ha, if you want that, I will make you satisfied. Everything will be very chaotic, I promise.

2 tháng 12, 2009

[slap] stay still, stupid!

Khi gặp chuyện, là mình loạn như con cào cào.




Ngồi yên, chờ cái coi, ký đầu bây giờ.




2 tháng 11, 2009

Một cái cây


Sau giờ học chiều nay, mình đi mua một cái cây. Tiệm bán cây cảnh nằm trên đường Nguyễn Trãi, con đường đông đúc có nhiều shop thời trang. Vậy mà khi đặt chân vô tiệm rồi đi sâu vào trong, mình như bước vào thế giới khác, yên tĩnh và xanh mướt.

Mà mình đã nói tại sao mình đi mua một cái cây chưa? Hình như là chưa...

Mình đang bất ổn quá. Nói cách khác là mình đang mất thăng bằng quá. Nhiều thứ đua nhau tranh lấy tâm trí mình khiến mình hoang mang. Sáng nay, rõ ràng giấc ngủ mình đã no nê tròn trịa rồi nhưng không hiểu tại sao mình chẳng thể dậy nổi. Mình cứ thế nằm bất động trên giường, rồi đủ thứ hình ảnh ùa tới, lộn xộn hệt như một bát cơm thừa. Mình biết là không ổn rồi.

Chăm sóc và nuôi nấng một sinh vật sống động có thực sẽ khiến con người ta bình tâm. Mình đọc được điều này ở đâu đó. Thế nên mình đã đi mua một cái cây. Chủ tiệm dặn mình tưới nước ít thôi, hai ngày một lần, chỉ mình cách bón phân nữa....Tự dưng mình cầm cái cây nhỏ trên tay và thấy xúc động. Từ nay nó hoàn toàn là của mình đây.

(À, cái cây này là cây phát tài. Ít hôm nữa sắp xếp được chỗ, mình sẽ đem về thêm vài cái hoa.)

24 tháng 10, 2009

Hôm qua thật lạ kỳ, tự dưng ta nằm mơ màng rồi chợt thấy những cảnh trí trong câu chuyện đã cũ.


Ta mặc cái áo hoa màu tím rất xinh, tim đập liên hồi và phóng xe tới Hi-end. À, để gặp tình yêu của ta đó mà. Tình yêu đầu tiên, chẳng biết nhỏ hay lớn nhưng đã dạy cho ta bao nhiêu là thứ….


Ly café đen đá rịn mồ hôi và đã vơi đi một nửa. (Anh thường uống đến 3 ly đen đá một ngày). Anh ngồi sẵn ở đó, áo sơ mi tay dài, đợi ta. Anh ngắm ta một chút và bảo dạo này em ốm đi nhỉ, và cái áo rất đẹp, em may đấy à. Ta mỉm cười, em mặc áo nào cũng đẹp mà...


Này, chẳng phải tháng trước, ta đã bảo không muốn gặp anh nữa hay sao…


Như một cuộn băng, những chi tiết tiếp sau đó được tua nhanh lạ thường và rồi ta thấy mình đang ngắm nghía bàn tay của anh. À, anh đang nói, ngón tay em dài nhỉ, dài hơn ngón tay anh rồi bất chợt bàn tay ta lọt thỏm trong bàn tay của anh tự bao giờ….


Đến đó thì ta giật mình rồi thức dậy. Ta tưởng ai đó đang cho ta xem một đoạn phim 4D, hình ảnh, màu sắc, âm thanh và mùi vị…bao trùm lấy mọi giác quan của ta.


Rốt cuộc thì những chuyện cũ vẫn nằm đâu đó trong đầu…chợt thấy muốn trào nước mắt.

9 tháng 10, 2009

Quãng đời "chết tiệt" của ta

Vài năm sau, khi quay đầu nhìn lại, ta sẽ dùng từ "chết tiệt" để mô tả cho quãng thời gian này của cuộc đời.
Còn vài tháng nữa, ta bước qua học kỳ thực tập, và cũng vài tháng nữa, ta sẽ ra trường. Thật nực cười khi tự tin của ta cứ rơi rụng dần dần, chẳng vì lý do gì. Rồi ta đâm lo lắng, quá mức bình thường, và cảm thấy thật mệt mỏi. Đêm đêm, ta gác tay lên trán và tự phân tích tại sao tinh thần ta lại diễn biến thế này.
Có lẽ là do nỗi lo sợ không thể trả được món nợ cả vật chất lẫn tinh thần của gia đình.
Có lẽ là do nỗi lo sợ không thể vượt qua cái bóng của vài người.
Có lẽ là do nỗi lo sợ tự nhiên và vô căn cứ vốn đã bám rễ trong đầu ta từ rất nhiều năm nay.
Có quá nhiều những nỗi sợ hãi.

Ta đã biết những điều này sẽ đến một khi ta bước chân vào giai đoạn này. Nhưng ta chưa bao giờ hình dung đủ, rằng ta phải trải qua quá nhiều cảm xúc tiêu cực như vậy. Và ta cảm thấy ngộp thở, và đuối sức.

Tối hôm qua, ta cầm cuốn sách và đọc to lên vài đoạn cho chính mình. Lắng nghe giọng của mình trong đêm tối yên tĩnh mới thật lạ lùng. Giọng của ta khi nói chuyện với người khác luôn mang âm hưởng lạc quan và vui vẻ. Còn khi nói với chính mình, ta nghe chẳng mạnh mẽ như ta vẫn tưởng. Ta ước chi mình được thoát xác, bay lên cao, rồi quay trở lại vỗ về chính cái thân xác bé nhỏ của mình ở bên dưới. Ta sẽ xoa nhẹ lên đầu, vuốt tóc và khẽ thầm thì rằng mọi chuyện chẳng quá tệ như vậy. Nhưng rất tiếc điều đó chẳng xảy ra...như một lẽ thường tình.

Và còn tệ hơn nữa khi ta nghĩ rằng ta đang yêu. Thứ tình cảm chết tiệt đó đã quay trở lại. Ta vốn là người vô thần vì ta cho rằng sẽ rất vô lý khi một con người tự do phải chịu cảnh cầm tù về mặt tinh thần. Người ta tin vào một đấng siêu hình nào đó rồi vắt kiệt sức lực của mình cho Chúa của họ. Đối với ta tình yêu cũng là thứ tương tự như tôn giáo. Từ một người tự do, bỗng chốc tâm trí ta chỉ nghĩ về một hướng, tần suất ngày càng cao, cường độ ngày càng mãnh liệt. Ta chỉ thích và luôn cố gắng sống ở 2 cực: không và vô cùng. Ta không thích bị cầm tù mà không được đánh đổi xứng đáng. Thế nên ta biết chuyện này rồi sẽ chẳng đi tới đâu. Rốt cục rồi ta cũng sẽ chọn cho nó một kết thúc như chuyện trước kia, chấm dứt vì ta không cảm nhận được sự vô cùng từ đối phương... Chắc sẽ nhanh thôi.