11 tháng 12, 2009

Nhà cao

Hờ, 2 bữa nay đi training ở tầng trên cùng của một tòa nhà chót vót trên đường Hàm Nghi.

Học 8 tiếng liên tục, chỉ có hai buổi nghỉ ngắn độ 15 ph, kịp cho mình ăn cái bánh, uống miếng nước và nhìn các tòa nhà bên cạnh.

Đầu tiên là thấy Saigon Center, tòa nhà yêu thích của mình. Ngoài việc đi vào phỏng vấn 1 lần, lấy certificate cho Vũ 1 lần, còn lại thì mình thì chẳng có dính dáng gì tới nó hết. Mình chỉ đi qua đi lại, ngóc cổ ngước nhìn rồi thích nó thôi. Không biết ai thiết kế ra nó nữa, chỉ biết là vẻ ngoài thô nhám của nó cùng với màu nâu cũ cũ nhưng sang trọng khiến nó không lố bịch như mấy tòa nhà bên cạnh. Còn lý do nào làm mình thích nó nữa không? Hết rồi. Thôi cứ tạm nghĩ giống như tình yêu sét đánh, thấy cái là yêu mà chẳng hiểu tại sao.

Sau đó đưa mắt sang phải một tí, mình thấy Sunwah. Mình chả thích cái tòa nhà này. Sao lại toàn kiếng là kiếng thế kia, nhìn lóa lóa thấy mà ghét. Có một lần mình đi nộp tiền phỏng vấn đi Mỹ cho cô Nhỏ ở Citibank, thằng cha bảo vệ nhìn mình lườm lườm hất hàm làm mình điên tiết. Lại lần nữa đi test ở KPMG và rớt không thương tiếc. Toàn những dấu ấn thương đau. Hồi sáng mình đứng nhìn qua, tự dưng ước gì có sức siêu nhân, muốn chọi cục đá vô ngay tầng 4 [và tầng 6] quá.

Nhìn xa thêm một tí là em Metropolitan. Em này nhìn gần mọi hôm thấy đẹp, ngắm xa thì lại thấy cùi cùi. Nghĩ cũng đúng, lát đá bên ngoài, lại màu đỏ nên nhìn thấy cũ kỹ và quê mùa. Em này chỉ được cái là thang máy chạy nhanh. Thích mỗi khoản đó.

Còn em 33 tầng thì hôm nay mình không thấy nhưng mà nhân tiện chê luôn. Em Saigon Trade center này là em xấu nhất, nhìn không ra cái kiểu gì. Nhà không ra nhà, tháp không ra tháp. Mình đi làm bên trong gần 4 tháng mà chả cảm tình nổi.

Ngày mai lại tiếp tục training, tới giờ nghỉ mình sẽ ăn 2 cái bánh, lấy sức chọi đá bể cửa Sunwah. =))

7 tháng 12, 2009

Than 1

Than tiểu thư's showtime.

Trời ơi là trời, bi giờ thì tui không thể viết bất kỳ cái gì lên wall trên FB của mình nữa. Tức quá. Lũ nhà mạng khỉ gió bảo thủ điên rồ, tại sao lại chặn trang FB cơ chứ. Hận.

Xả hận bằng cách nào, đi thổi harmonica. Thổi thổi thổi, khô miệng hết hơi. Lại càng hận.

Cái mũi sụt sịt, sắp cảm cúm rồi. Bứt rứt trong người rồi. Đọc cái email nghe lạnh cả người, chỉ 6 tháng là cùng. Xin phép cho chửi một câu, mẹ cha nó là đời.

Ước chi có ai nhảy ra chọc giận mình, thế là mình bay lại đấm đá như phim võ hiệp Hồng Kông, bụp bụp bụp. Làm gì có ai như thế...

Hận ơi ơi là hận.

6 tháng 12, 2009

LƯỢM LẶT TỪ LỚP HỌC (tt)

Ông già Noel

Billy: Ông gia Noel có thiệt đó nhe cô.
Cô: Sao con biết?
Billy: Dạ biết chớ, năm ngoái con viết thư nhét ở cửa, hôm sau con được tặng nguyên cái Play Station 2 luôn mà.
Mark: Đúng rồi đó cô, có thiệt đó. Năm ngoái con viết thư nhét dưới gối, hôm sau con thấy nguyên bộ sách con thích ngay đầu giường, lá thư thì biến mất luôn.
Cô: 2 đứa sướng quá, nhỏ tới lớn cô chưa nhận được món quà nào.
Billy: tại cô lười viết thư chớ chi. Giờ cô biết cách rồi đó, cô cứ về viết thư nhét ở cửa như con, thế nào cũng có quà.
[Khuôn mặt hai đứa tếu không chịu được, mà các bậc cha mẹ bi giờ cũng tâm lý quá hén].

---
Nice try

Ms.Le dặn mấy đứa trong lớp không được nói điều xấu, mỗi lần chơi trò chơi, đội mình có thua thì không được "mean" với mấy bạn, phải động viên các bạn trong đội như: Nice try, good job, next try...
Hôm nay Tristan chơi thua, Jerry vỗ vai: Nice try!
Tristan: Nice try cái gì mà nice try, thua hổng thấy sao, điên à.
Jerry: Đứng hình trong 10s.
Ms.Le + Cô: cười vật vã.

5 tháng 12, 2009

Saturday.

Không biết có ngoa quá không, khi mình bảo là mình có một list. 4,5 người...thì thành một list được rồi nhỉ.

Dzù bảo, A,B,C rồi X,Y,Z...có ai tiến tới được chữ L chưa. Chưa Dzù ạ.

Có lẽ mình nên giải thể cái list này đi. Mình cảm thấy chán.

Rốt cuộc lại, mình đâu cần tất cả những thứ đó, chỉ là những thói quen [khó chịu], nếu chịu khó, chắc sẽ bỏ được.

Turn me on

I saw you working once, that's when I felt so low with the failure in 2 companies. You called me out, told me to go to your place. I rode my bike around after taking a big bunch of clothes to the laundry and was wondering that I should come or not. It's because I needed a big hug at that time, I didn't want to go to a working place... After all, I decided to come, I wanted to see you as well.

Things turned out in a different way from what I imagined.

You "trained" your 2 employees, enthusiastically and aggressively. You told them lots of things and showed them videos as well as pictures. I have to admit that observing you doing all of this made me feel to be encouraged. I don't know whether you meant to do that or not, but it was supportive.

I am listening to the song "Turn me on" and suddenly, your voice and and images of those T-shirts flow in my mind. You know what, I want to live that night again, to watch you working and to feel as if I could push away a 2-ton stone.

It seems that I am sleepless tonight. Too many school assignments are waiting for me.

Have a good night, rotnemym.


2 tháng 12, 2009

[slap] stay still, stupid!

Khi gặp chuyện, là mình loạn như con cào cào.




Ngồi yên, chờ cái coi, ký đầu bây giờ.




1 tháng 12, 2009

Mười ba...

Này chị ơi! , em mười ba tuổi

Dạy em hôn cho em biết ngọt ngào

Máy bay già chưa biết lái làm sao

Dạy em nhé! Em thành phi công trẻ

Em hôn má như vỗ về em bé

Em hôn tay như hôn mẹ hiền lương

Chạm đôi môi , em chạm tới thiên đường

Cho em với ngọt ngào của lưỡi

Chị nghe không? Em mới mười ba tuổi

Bảy năm sau chị nhớ gọi là chồng…


tho tinh cua em trai nho nho, man rang chu,,,hix

(Copy từ Notes trên FB của Cheng Buzz)